Bạn đang học tiếng Nhật và muốn đọc truyện “thật” nhưng sợ tra từ mệt nghỉ? Chuyên mục Đọc song ngữ Nhật – Việt ra đời cho bạn: nguyên văn tác phẩm kinh điển Nhật Bản (đã hết bản quyền), furigana gắn trên toàn bộ kanji, bản dịch tiếng Việt đặt ngay dưới từng đoạn, và bảng từ vựng chọn lọc theo trình độ JLPT. Cứ đọc câu tiếng Nhật trước, kẹt thì liếc xuống bản dịch — không cần mở từ điển.
芥川龍之介 (Akutagawa Ryūnosuke) — Bản dịch tiếng Việt & chú thích từ vựng
一
或春の日暮です。唐の都洛陽の西の門の下に、ぼんやり空を仰いでいる、一人の若者がありました。若者は名を杜子春といって、元は金持の息子でしたが、今は財産を費い尽して、その日の暮しにも困る位、憐な身分になっているのです。
Một buổi chiều tà mùa xuân. Dưới cổng tây kinh đô Lạc Dương của nhà Đường, có một chàng trai trẻ đang thẫn thờ ngước nhìn trời. Chàng tên là Đỗ Tử Xuân, vốn là con nhà giàu, nhưng nay đã tiêu tán sạch gia sản, lâm vào cảnh khốn cùng đáng thương, đến miếng ăn qua ngày cũng chật vật.
何しろその頃洛陽といえば、天下に並ぶもののない、繁昌を極めた都ですから、往来にはまだしっきりなく、人や車が通っていました。門一ぱいに当っている、油のような夕日の光の中に、老人のかぶった紗の帽子や、土耳古の女の金の耳環や、白馬に飾った色糸の手綱が、絶えず流れて行く容子は、まるで画のような美しさです。
Thuở ấy, Lạc Dương là kinh đô phồn hoa bậc nhất, thiên hạ không đâu sánh bằng, nên đường sá vẫn nườm nượp người xe qua lại. Trong ánh chiều sóng sánh như dầu trải kín cả cổng thành, chiếc mũ the của cụ già, đôi khuyên vàng của cô gái Thổ Nhĩ Kỳ, dải cương tơ ngũ sắc trang hoàng trên lưng ngựa trắng — tất cả trôi chảy không ngừng, đẹp như một bức tranh.
「日は暮れるし、腹は減るし、その上もうどこへ行っても、泊めてくれる所はなさそうだし――こんな思いをして生きている位なら、一そ川へでも身を投げて、死んでしまった方がましかも知れない」杜子春はひとりさっきから、こんな取りとめもないことを思いめぐらしていたのです。
“Trời thì sắp tối, bụng thì đói, mà đi đâu chắc cũng chẳng ai chứa mình qua đêm. Sống mà khổ sở thế này, chi bằng gieo mình xuống sông chết quách còn hơn.” Từ nãy giờ, Đỗ Tử Xuân cứ một mình lan man những ý nghĩ vẩn vơ như thế.
するとどこからやって来たか、突然彼の前へ足を止めた、片目眇の老人があります。それが夕日の光を浴びて、大きな影を門へ落すと、じっと杜子春の顔を見ながら、「お前は何を考えているのだ」と、横柄に声をかけました。「私ですか。私は今夜寝る所もないので、どうしたものかと考えているのです」老人は暫く何事か考えているようでしたが、やがて、往来にさしている夕日の光を指さしながら、「ではおれが好いことを一つ教えてやろう。今この夕日の中に立って、お前の影が地に映ったら、その頭に当る所を夜中に掘って見るが好い。きっと車に一ぱいの黄金が埋まっている筈だから」「ほんとうですか」杜子春は驚いて、伏せていた眼を挙げました。ところが更に不思議なことには、あの老人はどこへ行ったか、もうあたりにはそれらしい、影も形も見当りません。
Bỗng từ đâu chẳng rõ, một ông lão chột mắt lé dừng chân trước mặt chàng. Ông lão tắm trong ánh chiều, đổ chiếc bóng dài lên cổng thành, nhìn xoáy vào mặt Đỗ Tử Xuân, hỏi trống không: “Ngươi đang nghĩ gì đấy?” — “Tôi ư? Tôi đang nghĩ tối nay không có chỗ ngủ, chẳng biết phải làm sao.” Ông lão trầm ngâm chốc lát, rồi chỉ tay vào vệt nắng chiều trải trên đường: “Vậy ta mách cho một điều hay. Bây giờ ngươi đứng vào giữa vệt nắng này, khi bóng ngươi in xuống đất, hãy nhớ chỗ cái đầu của bóng; nửa đêm cứ ra đó mà đào. Chắc chắn có cả một xe vàng chôn dưới ấy.” — “Thật vậy sao?” Đỗ Tử Xuân kinh ngạc ngẩng phắt đôi mắt đang cụp xuống lên. Nhưng kỳ lạ hơn nữa: ông lão ấy đã đi đâu mất, quanh đó chẳng còn thấy bóng dáng nào tựa như thế nữa.
二
杜子春は一日の内に、洛陽の都でも唯一人という大金持になりました。あの老人の言葉通り、夕日に影を映して見て、その頭に当る所を、夜中にそっと掘って見たら、大きな車にも余る位、黄金が一山出て来たのです。大金持になった杜子春は、すぐに立派な家を買って、玄宗皇帝にも負けない位、贅沢な暮しをし始めました。
Chỉ trong một ngày, Đỗ Tử Xuân trở thành đại phú hào có một không hai của cả kinh thành Lạc Dương. Đúng như lời ông lão, chàng soi bóng mình dưới nắng chiều, nửa đêm lén ra đào chỗ đầu bóng — quả nhiên moi lên được cả một núi vàng, chất một cỗ xe lớn cũng không hết. Thành đại phú, Đỗ Tử Xuân lập tức tậu dinh thự nguy nga, sống xa hoa chẳng kém gì vua Đường Huyền Tông.
蘭陵の酒を買わせるやら、桂州の竜眼肉をとりよせるやら、日に四度色の変る牡丹を庭に植えさせるやら、白孔雀を何羽も放し飼いにするやら――その贅沢を一々書いていては、いつになってもこの話がおしまいにならない位です。するとこういう噂を聞いて、今までは路で行き合っても、挨拶さえしなかった友だちなどが、朝夕遊びにやって来ました。半年ばかり経つ内には、洛陽の都に名を知られた才子や美人が多い中で、杜子春の家へ来ないものは、一人もない位になってしまったのです。
Nào sai người mua rượu Lan Lăng, nào cho đặt long nhãn Quế Châu, nào trồng trong vườn thứ mẫu đơn mỗi ngày đổi màu bốn bận, nào thả nuôi hàng đàn công trắng — kể tỉ mỉ từng món xa hoa ấy thì câu chuyện này chẳng bao giờ hết. Nghe tiếng đồn, những “bạn bè” trước kia gặp giữa đường còn chẳng buồn chào, giờ sớm tối kéo đến chơi. Chừng nửa năm sau, trong đám tài tử giai nhân nức tiếng kinh thành Lạc Dương, gần như không sót một ai chưa từng đặt chân đến nhà Đỗ Tử Xuân.
しかしいくら大金持でも、御金には際限がありますから、さすがに贅沢家の杜子春も、一年二年と経つ内には、だんだん貧乏になり出しました。そうすると人間は薄情なもので、昨日までは毎日来た友だちも、今日は門の前を通ってさえ、挨拶一つして行きません。ましてとうとう三年目の春、又杜子春が以前の通り、一文無しになって見ると、広い洛陽の都の中にも、彼に宿を貸そうという家は、一軒もなくなってしまいました。
Nhưng giàu đến mấy thì tiền cũng có hạn; tay chơi cỡ Đỗ Tử Xuân, qua một năm, hai năm, cũng dần khánh kiệt. Mà lòng người thì bạc bẽo: đám bạn hôm qua còn ngày ngày lui tới, hôm nay đi ngang cổng cũng chẳng buồn chào lấy một tiếng. Rồi đến mùa xuân năm thứ ba, khi Đỗ Tử Xuân lại trắng tay như xưa, thì giữa kinh thành Lạc Dương rộng lớn, không còn lấy một mái nhà nào chịu chứa chàng trọ. Đừng nói cho trọ — ngay một bát nước lã cũng chẳng ai bố thí.
そこで彼は或日の夕方、もう一度あの洛陽の西の門の下へ行って、ぼんやり空を眺めながら、途方に暮れて立っていました。するとやはり昔のように、片目眇の老人が、どこからか姿を現して、「お前は何を考えているのだ」と、声をかけるではありませんか。老人は同じように影の胸に当る所を教えると、今度もまた人ごみの中へ、掻き消すように隠れてしまいました。杜子春はその翌日から、忽ち天下第一の大金持に返りました。と同時に相変らず、仕放題な贅沢をし始めました。ですから車に一ぱいにあった、あの夥しい黄金も、又三年ばかり経つ内には、すっかりなくなってしまいました。
Thế là một buổi chiều nọ, chàng lại ra đứng dưới cổng tây thành Lạc Dương, thẫn thờ nhìn trời, cùng đường bí lối. Và y như thuở trước, ông lão chột mắt lé lại từ đâu hiện ra, cất tiếng: “Ngươi đang nghĩ gì đấy?” Lần này ông chỉ cho chỗ ứng với ngực của cái bóng, rồi lại lẩn vào đám đông, biến mất như bị xóa đi. Từ hôm sau, Đỗ Tử Xuân thoắt cái trở lại thành đại phú hào bậc nhất thiên hạ. Và vẫn chứng nào tật nấy, chàng lại ăn chơi phung phí hết cỡ. Bởi vậy, cả đống vàng đầy ắp một cỗ xe ấy, qua chừng ba năm, lại sạch sành sanh.
| Từ | Cách đọc | Nghĩa |
|---|---|---|
| 財産 | ざいさん | gia sản |
| 身分 | みぶん | thân phận |
| 黄金 | おうごん | vàng |
| 贅沢 | ぜいたく | xa hoa, xa xỉ |
| 噂 | うわさ | lời đồn |
| 薄情 | はくじょう | bạc bẽo, vô tình |
| 一文無し | いちもんなし | trắng tay, không một xu |
| 途方に暮れる | とほうにくれる | cùng đường, bế tắc |
三
「お前は何を考えているのだ」片目眇の老人は、三度杜子春の前へ来て、同じことを問いかけました。「ではおれが好いことを教えてやろう。今この夕日の中へ立って、お前の影が地に映ったら、その腹に当る所を、夜中に掘って見るが好い。きっと車に一ぱいの――」老人がここまで言いかけると、杜子春は急に手を挙げて、その言葉を遮りました。「いや、お金はもういらないのです」「金はもういらない? ははあ、では贅沢をするにはとうとう飽きてしまったと見えるな」「何、贅沢に飽きたのじゃありません。人間というものに愛想がつきたのです」
“Ngươi đang nghĩ gì đấy?” Ông lão chột mắt lé lần thứ ba đến trước mặt Đỗ Tử Xuân, hỏi đúng câu ấy. “Vậy ta mách cho điều hay. Đứng vào vệt nắng chiều này, khi bóng ngươi in xuống đất, chỗ ứng với cái bụng ấy, nửa đêm cứ ra đào. Chắc chắn có đầy một xe—” Ông lão nói đến đó thì Đỗ Tử Xuân vụt giơ tay chặn lời: “Không, tiền thì tôi không cần nữa.” — “Không cần tiền nữa? Ha, xem ra rốt cuộc ngươi đã chán cảnh xa hoa rồi đấy nhỉ.” — “Không, chẳng phải chán xa hoa. Là tôi chán ngấy cái giống người rồi.”
「それは面白いな。どうして又人間に愛想が尽きたのだ?」「人間は皆薄情です。私が大金持になった時には、世辞も追従もしますけれど、一旦貧乏になって御覧なさい。柔しい顔さえもして見せはしません。そんなことを考えると、たといもう一度大金持になったところが、何にもならないような気がするのです」老人は急ににやにや笑い出しました。「そうか。いや、お前は若い者に似合わず、感心に物のわかる男だ。ではこれからは貧乏をしても、安らかに暮して行くつもりか」杜子春はちょいとためらいました。が、すぐに思い切った眼を挙げると、訴えるように老人の顔を見ながら、「それも今の私には出来ません。ですから私はあなたの弟子になって、仙術の修業をしたいと思うのです。あなたは道徳の高い仙人でしょう。どうか私の先生になって、不思議な仙術を教えて下さい」
“Hay đấy. Cớ sao ngươi lại chán ngấy con người?” — “Người đời thảy đều bạc bẽo. Khi tôi là đại phú thì họ nịnh nọt tâng bốc; nhưng thử sa cơ nghèo khó xem — đến một bộ mặt tử tế họ cũng chẳng thèm giả bộ. Nghĩ đến đó, tôi thấy dù có giàu lại lần nữa cũng chẳng để làm gì.” Ông lão bỗng cười tủm tỉm: “Ra thế. Chà, trẻ tuổi mà hiểu chuyện đến thế, đáng khen thật. Vậy từ nay ngươi định dù nghèo cũng sống cho thanh thản chứ?” Đỗ Tử Xuân thoáng ngập ngừng, rồi ngẩng phắt đôi mắt quả quyết, nhìn ông lão như van nài: “Điều đó, tôi bây giờ cũng chưa làm nổi. Cho nên tôi muốn bái ngài làm thầy, tu luyện tiên thuật. Ngài đích thị là bậc tiên nhân đạo hạnh cao thâm. Không phải tiên nhân thì sao có thể trong một đêm biến tôi thành đệ nhất phú hào thiên hạ. Xin hãy làm thầy tôi, truyền cho tôi tiên thuật nhiệm màu.”
老人は眉をひそめたまま、暫くは黙っていましたが、やがて又にっこり笑いながら、「いかにもおれは峨眉山に棲んでいる、鉄冠子という仙人だ。それ程仙人になりたければ、おれの弟子にとり立ててやろう」と、快く願を容れてくれました。鉄冠子はそこにあった青竹を一本拾い上げると、口の中に咒文を唱えながら、杜子春と一しょにその竹へ、馬にでも乗るように跨りました。すると不思議ではありませんか。竹杖は忽ち竜のように、勢よく大空へ舞い上って、晴れ渡った春の夕空を峨眉山の方角へ飛んで行きました。
Ông lão chau mày lặng thinh hồi lâu, rồi lại nở nụ cười: “Quả đúng, ta là tiên nhân Thiết Quan Tử, ẩn cư trên núi Nga Mi. Ngươi đã muốn thành tiên đến thế thì ta thu nhận ngươi làm đệ tử vậy.” Ông vui vẻ nhận lời. Thiết Quan Tử nhặt một cây trúc xanh nằm đó, miệng lầm rầm niệm chú, rồi cùng Đỗ Tử Xuân cưỡi lên cây trúc như cưỡi ngựa. Và kỳ diệu thay: cây gậy trúc lập tức như một con rồng, vụt bay bổng lên trời cao, băng qua bầu trời chiều xuân quang đãng, nhắm hướng núi Nga Mi mà bay.
四
二人を乗せた青竹は、間もなく峨眉山へ舞い下りました。そこは深い谷に臨んだ、幅の広い一枚岩の上でしたが、よくよく高い所だと見えて、中空に垂れた北斗の星が、茶碗程の大きさに光っていました。鉄冠子は杜子春を絶壁の下に坐らせて、「おれはこれから天上へ行って、西王母に御眼にかかって来るから、お前はその間ここに坐って、おれの帰るのを待っているが好い。多分おれがいなくなると、いろいろな魔性が現れて、お前をたぶらかそうとするだろうが、たといどんなことが起ろうとも、決して声を出すのではないぞ。もし一言でも口を利いたら、お前は到底仙人にはなれないものだと覚悟をしろ。好いか。天地が裂けても、黙っているのだぞ」と言いました。
Cây trúc chở hai người chẳng mấy chốc đáp xuống núi Nga Mi. Đó là một phiến đá phẳng rộng, chênh vênh trên thung lũng sâu; hẳn là nơi rất cao, vì chòm Bắc Đẩu treo lưng chừng trời sáng lấp lánh, to bằng cả chiếc bát. Thiết Quan Tử bảo Đỗ Tử Xuân ngồi xuống dưới chân vách đá: “Bây giờ ta lên thượng giới yết kiến Tây Vương Mẫu. Trong lúc ấy ngươi cứ ngồi đây đợi ta về. Ta đi rồi, e sẽ có đủ loài ma quái hiện ra mê hoặc ngươi; nhưng dù xảy ra chuyện gì, tuyệt đối không được thốt ra tiếng nào. Chỉ cần mở miệng lấy một lời, thì hãy xác định rằng ngươi vĩnh viễn không thể thành tiên. Nghe chưa? Trời long đất lở cũng phải câm lặng!”
杜子春はたった一人、岩の上に坐ったまま、静に星を眺めていました。すると突然空中に声があって、「そこにいるのは何者だ」と叱りつけるではありませんか。しかし杜子春は仙人の教通り、何とも返事をしずにいました。と、どこから登って来たか、爛々と眼を光らせた虎が一匹、忽然と岩の上に躍り上って、一声高く哮りました。のみならず後の絶壁の頂からは、四斗樽程の白蛇が一匹、炎のような舌を吐いて、見る見る近くへ下りて来るのです。虎と蛇とは一時に杜子春に飛びかかりました。が、杜子春の命が瞬く内になくなってしまうと思った時、虎と蛇とは霧の如く、夜風と共に消え失せてしまいました。
Đỗ Tử Xuân một mình ngồi trên phiến đá, lặng lẽ ngắm sao. Bỗng giữa không trung có tiếng quát: “Kẻ nào ngồi đó!” Nhưng Đỗ Tử Xuân theo đúng lời tiên nhân dặn, không đáp lấy nửa lời. Rồi chẳng biết từ đâu leo lên, một con hổ mắt sáng quắc thoắt hiện nhảy phốc lên phiến đá, gầm vang một tiếng. Chưa hết — từ đỉnh vách đá sau lưng, một con rắn trắng to bằng chiếc thùng bốn đấu thè chiếc lưỡi như ngọn lửa, loáng cái đã trườn xuống sát bên. Hổ và rắn cùng lúc chồm vào Đỗ Tử Xuân. Nhưng đúng khoảnh khắc tưởng như mạng chàng đi đứt trong chớp mắt, cả hổ lẫn rắn tan biến như màn sương theo cơn gió đêm.
すると一陣の風が吹き起って、墨のような黒雲が一面にあたりをとざすや否や、うす紫の稲妻がやにわに闇を二つに裂いて、凄じく雷が鳴り出しました。瀑のような雨もいきなりどうどうと降り出したのです。杜子春はこの天変の中に、恐れ気もなく坐っていました。大きな雷鳴が轟いたと思うと、空に渦巻いた黒雲の中から、まっ赤な一本の火柱が、杜子春の頭へ落ちかかりました。が、すぐに眼を開いて見ると、空は以前の通り晴れ渡っていました。今の大あらしも、魔性の悪戯に違いありません。
Rồi một trận cuồng phong nổi lên, mây đen như mực phủ kín bốn bề; tia chớp tím nhạt xé toạc màn đêm làm đôi, sấm nổ kinh hồn. Mưa như thác cũng ầm ầm trút xuống. Giữa cơn thiên biến ấy, Đỗ Tử Xuân vẫn ngồi im không chút sợ hãi. Một tiếng sét khủng khiếp nổ rền, và từ đám mây đen cuộn xoáy trên trời, một cột lửa đỏ rực giáng thẳng xuống đầu Đỗ Tử Xuân. Nhưng khi chàng mở mắt ra ngay sau đó, bầu trời lại quang đãng như cũ. Trận bão lớn vừa rồi, hẳn cũng chỉ là trò quấy phá của lũ ma quái.
が、そのため息がまだ消えない内に、今度は彼の坐っている前へ、金の鎧を着下した、身の丈三丈もあろうという、厳かな神将が現れました。「こら、その方は一体何物だ。さあ命が惜しかったら、一刻も早く返答しろ」しかし杜子春は黙然と口を噤んでいました。「返事をしないか。――好し。その代りおれの眷属たちが、その方をずたずたに斬ってしまうぞ」神将は戟を高く挙げて、向うの山の空を招きました。無数の神兵が、雲の如く空に充満ちて、今にもここへ一なだれに攻め寄せようとしているのです。杜子春は一生懸命に黙っていました。「この剛情者め。どうしても返事をしなければ、約束通り命はとってやるぞ」神将はこう喚くが早いか、三叉の戟を閃かせて、一突きに杜子春を突き殺しました。杜子春はとうに息が絶えて、仰向けにそこへ倒れていました。
Nhưng hơi thở phào còn chưa dứt, thì lần này, trước chỗ chàng ngồi hiện ra một vị thần tướng oai nghiêm mình khoác giáp vàng, cao phải đến ba trượng. “Này, ngươi rốt cuộc là kẻ nào! Còn tiếc mạng thì mau mau trả lời!” Nhưng Đỗ Tử Xuân vẫn câm lặng mím môi. “Không trả lời hả? — Được. Vậy để đám bộ hạ của ta băm ngươi ra từng khúc!” Thần tướng vung kích lên cao, vẫy về phía trời bên kia núi — vô số thần binh ùn ùn hiện ra đầy kín bầu trời như mây, giáo gươm loang loáng, chỉ chực ào xuống tấn công. Đỗ Tử Xuân vẫn dốc hết sức mà im lặng. “Quân cứng đầu! Đã nhất quyết không trả lời thì đúng như giao hẹn, ta lấy mạng ngươi!” Thần tướng vừa gầm lên, ngọn kích ba chấu đã lóe lên, đâm xuyên Đỗ Tử Xuân một nhát chí mạng. Đỗ Tử Xuân tắt thở tự bao giờ, ngã ngửa ra trên phiến đá.
五
杜子春の魂は、静に体から抜け出して、地獄の底へ下りて行きました。やがて森羅殿という額の懸った立派な御殿の前へ出ました。階の上には一人の王様が、まっ黒な袍に金の冠をかぶって、いかめしくあたりを睨んでいます。これは兼ねて噂に聞いた、閻魔大王に違いありません。「こら、その方は何の為に、峨眉山の上へ坐っていた?」しかし杜子春は「決して口を利くな」という鉄冠子の戒めの言葉を思い出して、唖のように黙っていました。閻魔大王は鬼どもに言いつけ、杜子春はあらゆる地獄の責苦に遇わされました。剣の山、血の池、焦熱地獄の焔、極寒地獄の氷――それでも杜子春は我慢強く、じっと歯を食いしばったまま、一言も口を利きませんでした。
Linh hồn Đỗ Tử Xuân lặng lẽ thoát khỏi thân xác, đi xuống tận đáy Địa Ngục, rồi ra trước một tòa cung điện nguy nga treo tấm biển “Sâm La Điện”. Trên bậc thềm, một vị vua khoác bào đen tuyền, đội mão vàng, oai nghiêm quắc mắt nhìn quanh — đích thị là Diêm Ma Đại Vương mà chàng từng nghe đồn. “Này, ngươi ngồi trên núi Nga Mi để làm gì!” Nhưng Đỗ Tử Xuân nhớ lời răn “tuyệt đối không mở miệng” của Thiết Quan Tử, câm lặng như người á khẩu. Diêm Vương sai lũ quỷ, và Đỗ Tử Xuân bị đày qua đủ mọi cực hình của Địa Ngục: núi gươm, ao máu, lửa của ngục Tiêu Nhiệt, băng của ngục Cực Hàn… Vậy mà Đỗ Tử Xuân vẫn gan lì chịu đựng, nghiến chặt răng, không hé môi lấy nửa lời.
閻魔大王は眉をひそめて思案していましたが、やがて、「この男の父母は、畜生道に落ちている筈だから、早速ここへ引き立てて来い」と言いつけました。鬼が駆り立てて来たのは二匹の獣――形は見すぼらしい痩せ馬でしたが、顔は夢にも忘れない、死んだ父母の通りでした。「まっすぐに白状しなければ、今度はその方の父母に痛い思いをさせてやるぞ」それでも杜子春は返答をしずにいました。「打て。鬼ども。その二匹の畜生を、肉も骨も打ち砕いてしまえ」鞭はりゅうりゅうと風を切って、所嫌わず雨のように、馬の皮肉を打ち破るのです。馬は――畜生になった父母は、苦しそうに身を悶えて、眼には血の涙を浮べたまま、見てもいられない程嘶き立てました。
Diêm Vương chau mày ngẫm nghĩ, rồi ra lệnh: “Cha mẹ tên này ắt đang đọa ở cõi súc sinh. Mau điệu chúng lại đây.” Quỷ sứ lùa về hai con vật — hình hài là hai con ngựa gầy trơ xương thảm hại, nhưng gương mặt thì đúng là cha mẹ đã khuất của chàng, gương mặt mà nằm mơ chàng cũng không quên nổi. “Không thành khẩn khai ra, thì lần này ta cho cha mẹ ngươi nếm đủ đau đớn!” Đỗ Tử Xuân vẫn không đáp. “Đánh! Lũ quỷ! Nện cho hai con súc sinh ấy nát thịt nát xương ra!” Roi sắt rít gió vun vút, quất như mưa xuống không chừa chỗ nào, xé toạc da thịt hai con ngựa. Ngựa — cha mẹ đã hóa kiếp súc sinh — quằn quại đau đớn, mắt ứa lệ máu, hí lên thảm thiết không sao nhìn nổi.
杜子春は必死になって、鉄冠子の言葉を思い出しながら、緊く眼をつぶっていました。するとその時彼の耳には、殆声とはいえない位、かすかな声が伝わって来ました。「心配をおしでない。私たちはどうなっても、お前さえ仕合せになれるのなら、それより結構なことはないのだからね。大王が何と仰っても、言いたくないことは黙って御出で」それは確に懐しい、母親の声に違いありません。杜子春は思わず、眼をあきました。母親はこんな苦しみの中にも、息子の心を思いやって、鬼どもの鞭に打たれたことを、怨む気色さえも見せないのです。杜子春は老人の戒めも忘れて、転ぶようにその側へ走りよると、両手に半死の馬の頸を抱いて、はらはらと涙を落しながら、「お母さん」と一声を叫びました。…………
Đỗ Tử Xuân liều chết nhớ lời Thiết Quan Tử, nhắm nghiền mắt lại. Nhưng đúng lúc ấy, tai chàng nghe một giọng nói mỏng manh đến gần như không còn là tiếng nói nữa: “Con đừng lo. Mẹ cha có ra sao cũng được, miễn là con được hạnh phúc thì không gì quý hơn thế nữa. Đại Vương có phán gì đi nữa, điều không muốn nói thì con cứ lặng thinh.” Đó đúng là giọng người mẹ thân thương, không thể nhầm được. Đỗ Tử Xuân bất giác mở mắt. Chàng thấy một con ngựa gục rũ trên mặt đất, đang buồn bã dõi mắt nhìn chàng đăm đăm. Mẹ chàng, ngay giữa khổ hình như thế, vẫn chỉ lo nghĩ cho lòng con, không để lộ lấy một thoáng oán hờn vì bị roi quỷ quất. So với người đời — giàu thì xu nịnh, nghèo thì ngoảnh mặt — tấm lòng ấy đáng quý biết chừng nào, quả cảm biết chừng nào! Đỗ Tử Xuân quên phắt lời răn của ông lão, lăn xả tới bên, hai tay ôm chầm lấy cổ con ngựa dở sống dở chết, nước mắt lã chã, bật thét lên một tiếng: “Mẹ ơi!” ……
六
その声に気がついて見ると、杜子春はやはり夕日を浴びて、洛陽の西の門の下に、ぼんやり佇んでいるのでした。霞んだ空、白い三日月、絶え間ない人や車の波、――すべてがまだ峨眉山へ、行かない前と同じことです。「どうだな。おれの弟子になったところが、とても仙人にはなれはすまい」「なれません。なれませんが、しかし私はなれなかったことも、反って嬉しい気がするのです」杜子春はまだ眼に涙を浮べたまま、思わず老人の手を握りました。「いくら仙人になれたところが、私はあの地獄の森羅殿の前に、鞭を受けている父母を見ては、黙っている訳には行きません」
Choàng tỉnh vì chính tiếng thét ấy, Đỗ Tử Xuân thấy mình vẫn đứng thẫn thờ dưới cổng tây thành Lạc Dương, tắm trong ánh chiều tà. Bầu trời mờ sương, vầng trăng non trắng, dòng người xe bất tận — tất cả vẫn y nguyên như trước khi lên núi Nga Mi. “Sao hả? Làm đệ tử của ta rồi đấy, nhưng ngươi chẳng thể nào thành tiên nổi đâu.” — “Không thành nổi. Không thành nổi thật, nhưng chính vì không thành nổi mà tôi lại thấy mừng.” Đỗ Tử Xuân mắt còn ngấn lệ, bất giác nắm chặt tay ông lão. “Dù có thành tiên đi nữa, thấy cha mẹ chịu đòn roi trước Sâm La Điện dưới Địa Ngục kia, tôi không tài nào câm lặng cho được.”
「もしお前が黙っていたら――」と鉄冠子は急に厳な顔になって、じっと杜子春を見つめました。「もしお前が黙っていたら、おれは即座にお前の命を絶ってしまおうと思っていたのだ。――ではお前はこれから後、何になったら好いと思うな」「何になっても、人間らしい、正直な暮しをするつもりです」杜子春の声には今までにない晴れ晴れした調子が罩っていました。「その言葉を忘れるなよ。ではおれは今日限り、二度とお前には遇わないから」鉄冠子はこう言う内に、もう歩き出していましたが、急に又足を止めて、杜子春の方を振り返ると、「おお、幸、今思い出したが、おれは泰山の南の麓に一軒の家を持っている。その家を畑ごとお前にやるから、早速行って住まうが好い。今頃は丁度家のまわりに、桃の花が一面に咲いているだろう」と、さも愉快そうにつけ加えました。
“Nếu lúc ấy ngươi mà câm lặng—” Thiết Quan Tử bỗng nghiêm sắc mặt, nhìn xoáy vào Đỗ Tử Xuân. “Nếu ngươi mà câm lặng, ta đã định lập tức tuyệt mạng ngươi ngay tại chỗ. — Giờ thì ngươi hẳn không còn mộng thành tiên nữa. Làm đại phú thì đã chán tận cổ rồi. Vậy từ nay về sau, ngươi định trở thành gì đây?” — “Thành gì cũng được, tôi chỉ định sống một cuộc đời lương thiện, cho ra con người.” Trong giọng Đỗ Tử Xuân ánh lên một âm sắc trong trẻo chưa từng có. “Chớ quên lời ấy đấy. Vậy từ hôm nay, ta sẽ không bao giờ gặp lại ngươi nữa.” Thiết Quan Tử vừa nói vừa cất bước, nhưng chợt dừng chân, ngoảnh lại phía Đỗ Tử Xuân: “À, may quá, giờ mới nhớ ra: ta có một nếp nhà dưới chân núi phía nam Thái Sơn. Ta cho ngươi cả nhà lẫn ruộng vườn đấy, mau đến đó mà ở. Giờ này chắc quanh nhà, hoa đào đang nở rợp cả một vùng.” — ông nói thêm, giọng đầy sảng khoái.
| Từ | Cách đọc | Nghĩa |
|---|---|---|
| 仙人 | せんにん | tiên nhân |
| 弟子 | でし | đệ tử |
| 修業 | しゅぎょう | tu luyện |
| 愛想が尽きる | あいそがつきる | chán ngấy, hết thiện cảm |
| 呪文 | じゅもん | thần chú |
| 魔性 | ましょう | ma quái |
| 閻魔大王 | えんまだいおう | Diêm Vương |
| 畜生道 | ちくしょうどう | cõi súc sinh |
| 白状 | はくじょう | khai nhận, thú thật |
| 正直 | しょうじき | lương thiện, thật thà |
Nguồn văn bản gốc: 芥川龍之介「杜子春」(1920) — tác phẩm đã hết thời hạn bảo hộ bản quyền (public domain).
Văn bản lấy từ Aozora Bunko (青空文庫).
底本:「蜘蛛の糸・杜子春」新潮文庫、新潮社。
Bản dịch tiếng Việt và chú thích từ vựng © người biên soạn — phần giá trị gia tăng này thuộc quyền của bạn.
📚 Cả series “Đọc song ngữ Nhật – Việt”: ごん狐 · 手袋を買いに · よだかの星 · どんぐりと山猫 · 蜘蛛の糸 · トロッコ · 注文の多い料理店 · セロ弾きのゴーシュ · 魔術 · 杜子春 · 走れメロス — xếp theo trình độ từ N4 đến N2. Xem danh sách đầy đủ trong chuyên mục Đọc Sách Và Học Hỏi.
Mình cũng đang phát triển app học tiếng Nhật cho người Việt — sẽ giới thiệu trên blog trong thời gian tới.





Gửi phản hồi