
Toi-re nô Ha-na-kô san là một trong những truyền thuyết đô thị nổi tiếng nhất trong các trường học ở Nhật Bản. Cái tên này có thể hiểu đơn giản là “Ha-na-kô của nhà vệ sinh.” Trong nhiều nơi, cô còn được gọi bằng một cái tên khác là San-ban-me nô Ha-na-kô san, nghĩa là “Ha-na-kô của buồng thứ ba.” Theo truyền thuyết, nơi cô xuất hiện không phải là một khu rừng ma ám hay một ngôi nhà bỏ hoang, mà là một nơi quen thuộc với mọi học sinh: nhà vệ sinh nữ của trường tiểu học, ở tầng ba, buồng toilet thứ ba.
Câu chuyện về Toi-re nô Ha-na-kô san được kể trong rất nhiều trường học ở Nhật Bản. Từ những ngôi trường nhỏ ở vùng nông thôn cho đến những trường lớn ở các thành phố đông đúc, học sinh đều từng nghe qua cái tên này. Những lời đồn về Ha-na-kô thường được kể trong giờ ra chơi, trong hành lang vắng, hoặc trong những buổi chiều muộn khi ánh nắng đang tắt dần sau cửa sổ lớp học. Dù mỗi nơi kể lại câu chuyện theo cách khác nhau, hình ảnh của Ha-na-kô trong trí tưởng tượng của học sinh lại khá giống nhau.
Theo truyền thuyết, Toi-re nô Ha-na-kô san là linh hồn của một cô bé học sinh tiểu học. Cô thường được miêu tả có mái tóc bob ngắn ngang cằm, kiểu tóc phổ biến của các bé gái ở Nhật. Cô mặc áo sơ mi trắng giống như đồng phục học sinh và một chiếc váy đỏ có dây đeo. Nếu chỉ nhìn thoáng qua, cô trông giống hệt một học sinh bình thường đang đứng trong trường học. Nhưng điều khiến mọi người rùng mình là ở chỗ: cô bé đó không còn sống nữa. Linh hồn của cô được cho là vẫn lang thang trong trường học và đặc biệt là trong nhà vệ sinh nữ ở tầng ba.
Nhiều học sinh nói rằng nếu bạn đi đến nhà vệ sinh nữ ở tầng ba vào buổi chiều muộn, khi trong trường gần như không còn ai, bạn sẽ thấy ba buồng toilet nằm cạnh nhau. Buồng thứ nhất và buồng thứ hai trông hoàn toàn bình thường. Nhưng buồng thứ ba được cho là nơi Toi-re nô Ha-na-kô san đang ở. Và có một cách rất nổi tiếng để gọi cô xuất hiện.


Theo phần lớn các phiên bản của câu chuyện, nếu một học sinh đứng trước buồng toilet thứ ba ở tầng ba của trường, sau đó gõ cửa ba lần và hỏi: “Ha-na-kô san, bạn có ở đó không?”, từ phía bên trong buồng toilet sẽ vang lên một giọng nói khàn khàn trả lời: “Ừ.” Giọng nói đó thường được miêu tả rất nhỏ, lạnh và khó nghe, giống như phát ra từ rất xa.
Nếu học sinh đó mở cánh cửa buồng toilet sau khi nghe thấy câu trả lời, truyền thuyết nói rằng Toi-re nô Ha-na-kô san sẽ xuất hiện. Trước khi người đó kịp chạy đi, cô bé sẽ kéo họ xuống bồn toilet và giết họ. Đây chính là chi tiết khiến câu chuyện trở thành một trong những truyền thuyết đáng sợ nhất trong trường học Nhật Bản. Tuy nhiên, những bước cụ thể để gọi linh hồn của Ha-na-kô và cách cô phản ứng khi được gọi lại khác nhau tùy theo từng trường học. Mỗi nơi lại có một phiên bản riêng của câu chuyện.
Một số phiên bản của truyền thuyết cũng kể rằng vẫn có cách để thoát khỏi Toi-re nô Ha-na-kô san. Ví dụ, nếu người gọi mang theo một thứ mà Ha-na-kô ghét, linh hồn của cô có thể sẽ bỏ đi. Những thứ được nhắc đến trong các câu chuyện bao gồm một bài kiểm tra đạt điểm tuyệt đối, hoặc một hộp sữa trong bữa trưa của trường. Tuy nhiên không ai biết chắc liệu những cách này có thật sự hiệu quả hay không, vì rất ít người dám thử.



Nguồn gốc của truyền thuyết Toi-re nô Ha-na-kô san được cho là xuất hiện từ khoảng những năm 1950. Tuy nhiên câu chuyện này trở nên đặc biệt phổ biến vào những năm 1980 và 1990. Vào thời điểm đó, gần như mọi trường học ở Nhật Bản đều có phiên bản riêng của truyền thuyết Ha-na-kô. Mỗi trường lại sáng tạo ra một câu chuyện khác nhau về nguồn gốc của cô bé.
Trong một số phiên bản, Ha-na-kô là một học sinh bị một kẻ điên truy đuổi. Cô bé chạy trốn vào trường học và trốn trong buồng toilet thứ ba ở tầng ba. Nhưng kẻ đó đã tìm thấy cô và giết cô ngay tại đó. Vì hôm đó là ngày nghỉ nên không ai phát hiện ra thi thể của cô trong nhiều ngày.
Một phiên bản khác nói rằng Ha-na-kô sống trong thời kỳ Chiến tranh Thái Bình Dương. Một ngày nọ, cô cùng các bạn chơi trò trốn tìm trong trường. Ha-na-kô trốn trong nhà vệ sinh tầng ba. Đúng lúc đó còi báo động không kích vang lên. Tất cả học sinh đều chạy xuống hầm trú ẩn, nhưng Ha-na-kô không nghe thấy tiếng còi và vẫn tiếp tục trốn trong buồng toilet. Khi bom rơi xuống trường học và ngọn lửa bùng lên, cô bé đã chết trong đó. Người ta nói rằng linh hồn của cô vẫn tiếp tục ẩn nấp trong buồng toilet đó cho đến ngày nay.
Ngoài ra còn có những câu chuyện khác cho rằng Ha-na-kô là nạn nhân của bạo lực gia đình hoặc bị bắt nạt ở trường. Vì quá đau khổ, cô đã tự kết thúc cuộc đời mình trong buồng toilet đó. Một số phiên bản khác lại nói rằng nhà vệ sinh của trường từng có một hố vệ sinh cũ bị bỏ mở, và cô bé đã vô tình rơi xuống đó và chết đuối.
Dù nguồn gốc thật sự của truyền thuyết là gì, câu chuyện về Toi-re nô Ha-na-kô san vẫn tiếp tục tồn tại trong các trường học Nhật Bản cho đến ngày nay. Mỗi thế hệ học sinh lại nghe lại câu chuyện này theo một cách mới. Nhưng chi tiết quan trọng nhất của truyền thuyết vẫn không thay đổi. Nếu bạn đi đến nhà vệ sinh nữ ở tầng ba của trường, đứng trước buồng toilet thứ ba, gõ cửa ba lần và hỏi: “Ha-na-kô san, bạn có ở đó không?”, có thể từ phía bên trong bạn sẽ nghe thấy một giọng nói nhỏ trả lời:
“Ừ… mình đây.” 👻




Gửi phản hồi